Phương Cử Tụ nhìn về cỗ xe ngựa xa hoa đang lặng lẽ đậu phía sau hắn, khẽ thở dài:
“Cho nên, ta mong công tử sớm chặt đứt những quan hệ lằng nhằng kia, bớt đi đường tắt, sống chân thật vững vàng hơn một chút. Loại chuyện dĩ sắc ngu nhân này, rốt cuộc cũng khó bước lên nơi thanh nhã. Đừng nói tới chuyện làm nên đại sự, chỉ e ngay cả gia sự cũng sẽ bị quấy cho rối tinh rối mù. Tú nương cô nương có lẽ sẽ hiểu, sẽ không để bụng, nhưng lời ong tiếng ve của người đời, cuối cùng vẫn sẽ thành cọng rơm đè nặng trên lưng lạc đà.”
Âu Dương Nhung: ……
Hắn mơ hồ, đại khái, dường như đã hiểu ra điều gì đó.




